Danh sách ebook - Trang 388

Ảnh bìa sách: Những ông trùm tài chính

Những ông trùm tài chính

Liaquat Ahamed

“Lord of Finance” đem đến cái nhìn cận cảnh về cuộc Đại Khủng Hoảng 1929 với những con người, các nhân tố cụ thể và những lực lượng chính trị đã gây ra sự Hoảng loạn kinh hoàng.Những ông trùm tài chính của 4 quốc gia: Mỹ, UK, Pháp, Đức; đứng sau cả một hệ thống kinh tế toàn cầu và chỉ một sai lầm nhỏ của họ cũng dẫn đến thảm trạng suy sụp nền kinh tế toàn thế giới. Hậu quả của nó kéo dài suốt nhiều thập niên và tạo tiền đề dẫn tới Chiến tranh Thế giới thứ Hai. Thiên sử thi tài chính dựa trên tình tiết lịch sử có thực nhưng vẫn mang đậm tính văn chương hài hước. Tác phẩm đoạt giải Putlizer năm 2010.TÁC GIẢ:Liaquat Ahamed tốt nghiệp khoa kinh tế trường Đại học Harvard và Cambridge. Từng là nhà quản lý đầu tư chuyên nghiệp tại Ngân hàng Thế giới ở Washington, D.C, đồng thời là giữ chức giám đốc điều hành của hãng quản lý đầu tư cá nhân Fischer Francis Trees and Watts.Hiện tại ông đang cố vấn cho một số quỹ bảo hiểm, như Rock Creek Group và Rohatyn Group. Ông cũng là giám đốc của hãng bảo hiểm Aspen, và là thành viên Hội đồng Quản trị của hãng Brookings.

Ảnh bìa sách: Vĩnh Biệt Tugumi

Vĩnh Biệt Tugumi

Banana Yoshimoto

Dịu dàng, suy tư và tươi tắn, "Vĩnh biệt Tugumi" nhắc ta nhớ rằng Banana chưa bao giờ đi vào lối mòn. Trữ tình, dễ đọc và đáng say mê, Yoshimoto xứng đáng với sự hâm mộ mà thế giới dành cho cô. Một cuốn sách nhỏ mỏng. Có gì lôi kéo sự liên tưởng tới cuộc đời ngắn ngủi của Tugumi. Có nỗi buồn đọng lại. Có niềm vui kéo trở về thực tại... Tất cả những gì diễn ra thật bé bỏng so với sự hiện diện của biển bao la, trở đi trở lại trong các chương sách. Nhiều độc giả tìm đến Banana bởi nhân vật trong văn chương của cô đầy sự tươi mới, với một nghị lực tinh thần đáng kinh ngạc. Hình như không khó khăn nào khiến họ phải mệt mỏi, thoái lui. Kể cả với cuốn sách này, khi thách thức là cái chết.

Ảnh bìa sách: Huệ tím và những truyện khác

Huệ tím và những truyện khác

Hermann Hesse

Ebook miễn phí tại : hocmoingay.top

Ảnh bìa sách: Căn phòng rực lửa

Căn phòng rực lửa

J. Dickson Carr

Ngày xưa, có một người đàn ông sống cạnh nghĩa trang… Là phần mở đầu thích hợp cho một câu chuyện. Điều này kể ra cũng phù hợp với Edward Stevens. Dẫu sao, ở kế cận nhà anh ta cũng có một nghĩa trang nho nhỏ và Despard Park thì luôn bị người ta xì xầm về những chuyện ma quái rùng rợn, nhưng điều này chỉ là một khía cạnh không đáng kể của câu chuyện.Trên chuyến tàu sẽ ghé lại ga Broad Street vào lúc 18 giờ 48, Edward Stevens đang ngồi trong toa dành cho những người hút thuốc. Anh ba mươi hai tuổi và giữ một chức vụ khá quan trọng trong công ty Herald and Son, những nhà xuất bản nổi tiếng. Anh mướn một căn hộ ở thành phố và đồng thời là chủ một biệt thự nhỏ ở Crispen, ngưỡng cửa của thành phố Philadelphia, nơi anh về sống hầu hết những ngày nghỉ cuối tuần vì vợ chồng anh rất thích vùng thôn dã. Chính vì thế mà chiều thứ sáu hôm nay, anh đã trở về đó để gặp Marie và mang theo trong chiếc cặp da của anh tập bản thảo mới nhất của Gaudan Cross viết về những vụ án mạng nổi tiếng.Đây là những sự kiện trung thực nhất của chúng. Chẳng một hiện tượng bất thường nào xảy ra trong ngày và Stevens chỉ đơn giản là đang trên đường về nhà, như bất cứ một người hạnh phúc nào, có nghề nghiệp, một người vợ và một lối sống thích hợp.Chuyến xe lửa dừng lại thật đúng giờ ở Broad Street và Stevens chợt nhớ ra rằng mình phải đánh một bức điện khi tàu dừng lại ở Crispen trong bảy phút nữa. Chẳng ai có thể hiểu tại sao Crispen lại không được sáp nhập vào Haverford hay Bryn Mawr, hai thị trấn kề cận với nó. Crispen gồm khoảng nửa chục nóc gia rải rác trên một sườn đồi, nhưng dẫu sao chăng nữa, trong một nghĩa nào đó, đấy cũng là một cộng đồng nho nhỏ. Thật vậy, ở đây có một bưu điện, một hiệu thuốc và có cả một phòng trà – tiệm bánh ngọt, lấp ló sau đám cây phong hùng vĩ, nơi đại lộ King chạy dọc theo Despard Park. Nơi đây cũng còn có một cửa hàng phục vụ mai táng nữa.Cái điểm sau cùng này thường xuyên khiến cho Stevens nghi ngờ. Chàng tự hỏi tại sao lại có một cửa tiệm như thế ở chốn này, mà xem chừng như có vẻ thích hợp nữa chứ. Ở trước cửa tiệm có kẻ hàng tên J. Atkinson nhưng bằng chữ nhỏ. Cửa tiệm được bao quanh ở lưng chừng bằng những tấm màn nhung đen để lộ ra hai trong số những chiếc máng cắm hoa nhỏ bằng cẩm thạch và Stevens chẳng bao giờ gặp một ai ở phía sau cửa kính đó. Hẳn nhiên, không ai mong được cảnh ra vào tấp nập hoặc bất cứ điều gì khác nơi một của hàng phục vụ mai táng, nhưng, theo lệ thường thì những ông chủ nhà đòn ưa có lối sống vui nhộn, vậy mà, Stevens chẳng hề thấy J. Atkinson đâu. Điều này gợi lên cho chàng đề tài của một tiểu thuyết hình sự mà trong đó xuất hiện một nhà đòn như thế, và ông chủ nhà đòn có thể giải thích về sự hiện diện của một số tử thi ở trong cửa tiệm của mình.Dẫu sao, có thể là J. Atkinson đã đến Despard Park nhân cái chết của cố Miles Despard vừa mới xảy ra…Cái lý do duy nhất để biện minh cho sự hiện hữu của thị trấn Crispin trong địa bạ, đó là Despard Park. Có thể nói dòng họ Despard là những người đầu tiên đã đến định cư nơi đây. Từ năm 1681, khi Sir William Penn thành lập bang Pennsylvania mới mẻ, thì lúc đó, một người thuộc dòng họ Despard (cái tên này, theo như lời của Mark Despard thì có nguồn gốc từ Pháp, nhưng đã được biến đổi đôi chút) được nhượng lại một phần đất mênh mông. Cố Miles, trưởng tộc, vừa từ trần được hai tuần nay.Trong khi chờ chuyến tàu, Stevens thầm hỏi, không hiểu Mark Despard – người gia trưởng mới – tối nay có sang nhà chàng để chuyện trò như lệ thường hay không. Ngôi biệt thự nhỏ của Stevens ở sát hàng rào Despard Park và khoảng hai năm nay, Mark và Edward đã kết bạn với nhau. Tuy nhiên, vào tối nay Stevens vẫn không trông mong gì gặp Mark hay Lucy vợ của anh ta. Thật ra, cái tang của cố Miles không phải là một sự mất mát quá lớn lao (cố đã mắc phải một chứng bệnh đường ruột tàn phá toàn bộ dạ dày, sau bốn mươi năm quá độ), bởi vì cố sống cách biệt và gia đình ít hay biết. Nhưng một cái tang thường lôi kéo theo nó những vấn đề quyền lợi. Cố Miles sống độc thân và Mark, Edith, Ogden Despard là con của người em trai út của cố. Theo Stevens nghĩ thì mỗi người này sẽ thừa hưởng một gia tài khá lớn.Chuyến tốc hành đã đến và Stevens bước vào toa dành cho những người hút thuốc lá. Trời tối rồi, nhưng trong không khí vẫn còn cái dịu dàng của mùa xuân năm 1929 này. Điều đó làm Stevens nghĩ đến Marie. Hẳn nàng sẽ tới Crisperi để đón chàng. Ngồi ở một góc, chàng chợt nghĩ đến những hoàn cảnh nào đã khiến cho tập bản thảo của Gaudan Cross ở lại trong chiếc cặp da của chàng. Gaudan Cross (tuy kỳ lạ, nhưng đó là tên thật của tác giả chứ không phải là bút hiệu) là một khám phá của Morley, tổng biên tập. Cross sống tách biệt với thế giới bên ngoài, chuyên nghiên cứu và viết lách về những vụ án lừng lẫy. Tài năng lớn nhất của ông là dựng lại rất sống động những vụ án, tưởng chừng như đang diễn ra trước mắt, thậm chí một thẩm phán nổi tiếng đã tuyên bố rằng bài viết về vụ kiện Neil Cream, được in trong cuốn Những ngài bồi thẩm, chỉ có thể viết được bởi một người đã tham dự vào việc xét xử. Chính vì thế, tờ Nữu Ước Thời Báo đã bắt bẻ: Được biết rằng vụ án Cream đã diễn ra từ năm 1892 và theo như người ta được biết ông Cross mới có bốn mươi tuổi, như thế điều này đòi hỏi ông ta phải là một đứa trẻ sớm trưởng thành ! Đây cũng là một lối quảng cáo khá tuyệt cho cuốn sách.Dẫu thế nào, sự nổi tiếng của Cross là do tài năng tập trung của ông vào những vụ án, tuy gây ra biết bao sôi nổi ở thời đại của chúng, nhưng vẫn còn những hấp dẫn mới mẻ đối với những người đương thời với Cross. Ngoài những tư liệu được trích dẫn chính xác, ông ta còn phê phán chống lại những trò xảo trá táo tợn và chính điều này cũng lại là một lối quảng cáo thật tuyệt, chứng tỏ rằng Cross không hề bịa chuyện.

Ảnh bìa sách: Những người thích đùa

Những người thích đùa

Azit Nesin

Những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống như chuyện uống trà, cưới hỏi, vệ sinh ǎn uống,..., qua con mắt của Nexin đều mang một ý nghĩa hài hước và thú vị bởi ông luôn có những liên tưởng hết sức độc đáo, sáng tạo. Những châm biếm đả kích của ông lại rất tế nhị mà sâu sắc, khiến người đọc cười đó mà cũng không khỏi suy ngẫm. Những truyện ngắn trào phúng đặc sắc nhất của Azit Nexin đã được chọn lọc tập hợp trong cuốn Những người thích đùa.